Ôm bụng bầu đến nhà bạn trai xin cưới thì mẹ anh tỉnh bơ: “Nếu con trai thì nhà tôi nhận”

Yêu nhau hơn 1 năm thì Ngọc gật đầu dâng hiến cho Khánh, có lẽ nói đến đây nhiều người sẽ nghĩ Ngọc dễ dãi. Thế nhưng hơn ai hết thì cô yêu và tin tưởng Khánh rất nhiều. Suốt 1 năm yêu nhau mà lần nào hẹn hò Khánh cũng gạ gẫm Ngọc vào nhà nghỉ, ban đầu Ngọc kiên quyết giữ gìn đến đêm tân hôn. Nhưng thấy Khánh giận dỗi cô lại sợ anh bỏ mình nên đồng ý trao trinh tiết luôn.

– Cởi áo em ra anh hứa sẽ cho em mặc váy cưới nhé.

– Tất nhiên rồi…em cứ thoải mái đi. Mình còn trẻ cứ yêu đã vội gì cưới chứ??

– Nhưng anh phải hứa là sẽ chịu trách nhiệm nếu lỡ có em có thai.

– Anh dùng “bảo hộ” nên không đời nào em có bầu đâu, nếu có thai thì anh cưới. Được chưa nào…em dâng hiến mà cứ hỏi lòng vòng thế này làm anh mất hứng lắm.

– Em biết rồi…cho anh tất đấy…muốn làm gì cũng được.

Và thế là đêm đó Ngọc trao đi cho Khánh cái ngàn vàng bằng tất cả tình yêu của cô, vốn dĩ một cuộc tình nếu như lúc còn “cấm vận” không sao chứ lỡ dâng hiến 1 lần rồi thì những lần sau đi chơi cứ thế mà vào nhà nghỉ. Có đêm Khánh ham muốn đến mức đè ngửa Ngọc ra làm 3 nháy liên tiếp.

Thế rồi chẳng hiểu bảo hộ kiểu gì mà Ngọc lại phát hiện mình có bầu, lúc đó cô vừa lo vừa mừng. Nhưng nghĩ đằng nào bạn trai cũng chịu trách nhiệm nên Ngọc hí hửng khoe que thử thai 2 vạch, thế nhưng Khánh lại tỉnh bơ.

– Em phá thai đi…anh vẫn còn trẻ không thể làm bố trẻ con bây giờ được.

– Nhưng nó là con của anh mà. Chính anh cũng bảo sẽ chịu trách nhiệm với em còn gì??

– Anh hứa sẽ cưới em…nhưng không phải bây giờ. Vậy nên phá thai đi…

Nghe những câu nói ấy của bạn trai mà Ngọc đau đớn lắm, xưa nay mọi chuyện Ngọc đều nghe Khánh. Nhưng lần này cô thật sự không thể nào phá thai được, nghĩ đi nghĩ lại và rồi Ngọc được biết rằng mẹ bạn trai là người hướng phật. Cô tin nếu nói rõ mọi chuyện thì có khi sẽ có đám cưới xảy ra và không phải vứt bỏ đứa con. Thế là Ngọc đành ôm bụng bầu đến nhà bạn trai xin cưới, cứ tưởng mọi tốt đẹp. Ai dè mẹ Khánh nhìn Ngọc từ trên xuống dưới rồi hỏi.

– Cháu có thai với thằng Khánh nhà bác thật hả??

– Vâng ạ. Cháu thề đứa bé trong bụng là con của anh Khánh.

– Cái thai được mấy tháng rồi.

– Dạ, được hơn 3 tháng rồi ạ. Anh Khánh bắt cháu phá thai…nên hôm nay cháu mới đến cầu xin bác…

– Được rồi, cháu yên tâm là không phải phá thai đâu. Bằng mọi giá phải sinh đứa bé ra.

– Thật không bác, vậy bác sẽ nói anh Khánh cưới cháu đúng không ạ??

– Cưới á?? Cái đó phải do thằng con trai bác quyết. Bác không thể ép con trai cưới người mà nó không yêu. Cháu là thân con gái phải biết giữ thân, nhẹ dạ tin đàn ông đến mức mang bầu đó là lỗi của cháu. Còn việc bác bảo cháu không được phá thai ý là nếu cháu sinh được con trai thì nhà bác sẽ nhận cháu…còn nếu sinh con gái thì cứ để nó vào trại trẻ mồ côi.

– Bác…sao bác có thể nói nhưng lời tàn nhẫn như vậy được chứ??

– Tàn nhẫn ư?? Nếu cháu đến nhà người khác thì đã bị ép phá thai rồi đấy, bác như này là đã nhân nhượng cho cháu lắm rồi. Bác không bắt cháu phải sát sinh cháu còn muốn gì nữa. Vậy nên hãy cầu trời khấn phật đứa bé trong bụng là con trai đi. Nhà bác xưa nay chỉ cần cháu trai thôi…còn đàn “vịt giời” nuôi chỉ tốn tiền bạc.

Nói rồi mẹ Khánh đuổi Ngọc về, giây phút đó Ngọc đau đớn như nào. Cô không ngờ cả gia đình nhà bạn trai lại khốn nạn như vậy, mang tiếng là theo phật nhưng lòng dạ của mẹ bạn trai thật độc ác và gia trưởng. Và rồi Ngọc quyết định không cần cưới xin gì nữa hết, cô không phá thai và sinh con ra nuôi bằng được. Dù làm mẹ đơn thân cô cũng chấp nhận. May mắn với Ngọc đó là cô còn có bố mẹ và anh chị dưới quê yêu thương đùm bọc. Khi biết Ngọc có thai bị bạn trai chối bỏ thì bố mẹ Ngọc đã giang rộng vòng tay đón con về, mẹ Ngọc còn bảo bà sẽ nuôi cháu mình thật trưởng thành.

Còn về phần Khánh thấy Ngọc không bắt mình chịu trách nhiệm nữa nên anh hí hửng lắm. Sau đó anh ta cưới được cô vợ giàu có về, thế nhưng Khánh chẳng được hạnh phúc vì cô vợ giàu của Khánh cứ mang thai là lại sảy. Điếng người quá nên cả Khánh lẫn mẹ anh ta về quê đúng ngày Ngọc sinh để xin được nhận lại cháu. Vậy nhưng không đời nào Ngọc đồng ý, vừa về đến nhà Ngọc thì mẹ con Khánh đã bị gia đình Ngọc hất muối vào mặt. Khỏi phải nói lúc đó Khánh ân hận như nào, đúng là quả báo đến với gia đình anh thật sự rồi. Vậy nên ở đời có câu gieo nhân nào gặt quả ấy đúng thật không sai.

Thể thao Xã hội

SHARE